Ngày tháng tuổi xuân của chúng ta đánh bài poker việt nam

Ngày tháng tuổi xuân của chúng ta như những cơn mưa mùa hạ. Nó có thể ồn ào tưới mát một tâm hồn bỏng cháy bởi những khát khao, nó có thể tốt tươi với những hi vọng cùng đam mê. Tuổi thanh xuân chính là quãng thời gian mà người ta giàu có, giàu sắc xuân môi hồng tươi tắn, giàu màu mắt biếc say lòng ai đó và có cả thời gian để đổi thay những lầm lỡ.
Dẫu là vậy nhưng chẳng ai tắm hai lần trên cùng một dòng sông và tuổi thanh xuân vẫn chẳng hai lần thắm lại trong cuộc đời mỗi người. Hè qua thu tới. Mưa mùa hạ dù mát lành, trong veo cũng vẫn co lúc dừng lại để sau hè sẽ là thu, là mùa của heo may, của nắng vàng mà hanh hao… Tuổi mười tám đôi mươi sẽ là quãng thời gian để khi này bạn nhìn lại bằng con mắt nuối tiếc với tất cả những gì đã từng là vui buồn, được mất. Cũng có những lỡ lầm, cũng có những thành công để hôm nay bạn mạnh mẽ là một cô gái tuổi 27.

Ngày tháng tuổi xuân của chúng ta đánh bài poker việt nam

27, cái tuổi bạn đang ở lưng chừng chênh vênh của cuộc đời. Bạn đã qua rồi một thời mộng mơ tuổi mười tám, bạn lãng quên nỗi đau va vấp giữa dòng đời và gói ghém tất cả những vết thương lòng của tuổi đôi mươi. Giờ đây, lặng yên nhìn đời, bình tâm và an nhiên tự tại…
Bạn chưa đủ dạn dĩ cuộc đời của tuổi 30 nhưng bạn đủ bản lĩnh trước dòng đời xuôi ngược, trước tất thảy sông sâu sóng cả lòng người. Và hơn hết bạn đủ chín chắn để biết rằng chính gia đình sẽ luôn là lựa chọn thứ nhất, đi qua bao thăng trầm bão tố, ở nơi đó vẫn luôn có những người luôn đợi bạn trở về. Chẳng phải khi còn trẻ người ta thường mơ ước bay cao bay xa tới những vùng chân trời mới để rồi sau thành công to nhỏ, sau vinh hoa phú quý, người ta lại muốn tìm về mái ấm, tìm về tuổi thơ là những gì đơn sơ, giản dị rất đỗi bình thường nhưng chan chứa vô vàn yêu thương đó hay sao. Vậy nên hãy cứ đi đi, đi để rồi trở về…


Đôi mươi chúng ta…Có một thời ngay cả nỗi đau…Cũng mạnh mẽ ồn ào không thể nào giấu nổi…để rạn vỡ, để dù có cố gắng như thế nào để lấp đầy vẫn hằn sâu trong mình những vết sẹo thời gian.
Hai mươi thấy bản thân chênh vênh giữa dòng đời, cần lắm một bàn tay ai đó nắm chặt, một cái ôm ấm áp lúc yếu lòng thổn thức thì nay, hai bảy vẫn thế nhưng không cô độc. Hai bảy của tự do và tự chủ. Con gái cũng từng chạnh lòng khi 25, nhìn bạn bè vô cùng lộng lẫy trong màu trắng tinh khôi của chiếc váy cưới, điểm thêm xuyết sắc tím thủy chung, sắc đỏ tươi thắm của bó hoa cưới. Khi ấy cũng từng mong ước giá như có ai trao đó cùng nắm tay nhau đi trong lễ đường… Từng là thế thôi, nay 27 rồi lại thong thả một mình chạy xe trong lòng con phố nhỏ để bình yên ngắm hoàng hôn chiều tà sau giờ tan tầm, lại thư thả cùng đứa bạn thân bên ly cà phê trò chuyện về sự đời mà chẳng phải vội vàng trở về nhà lo cơm nước, lo đón đứa con nhỏ tan học. Hai bảy như vậy chẳng phải là an bình, vui vẻ rồi hay sao?


Hai bảy, khi gia đình, họ hàng, người thân sốt ruột lo lắng cho mối tình duyên có vẻ lận đận này thì lại điềm tĩnh, mỉm cười cho rằng đó là may mắn để tận hưởng cho trọn vẹn quãng thời gian khi còn xuân xanh. Lúc này dù bị người ta gọi là gái ế thì vẫn sẽ mỉm cười để bình tĩnh mà ế tiếp. Bởi tất cả sẽ không là gì cho đến khi gặp ai đó đúng lúc, yêu đúng người.
Đến một ngày, người ấy, người mà bạn ao ước sẽ bước vào cuộc đời bạn rồi bạn mới hiểu ra tại sao bạn và người khác không có kết quả, hay thậm chí chẳng còn bắt đầu, bởi những người ấy đều không phải người bạn đang mong chờ…

Leave a Reply